Cửa vừa bật mở, tôi ngán ngẩm khi thấy đồ đạc Lâm bày tứ tung trong nhà, đặt xâu chìa khoá trên bàn, tôi lê đôi chân đến sofa nằm sải dài trên đó với sự mỏi mệt thất vọng tận cùng, tôi dã dượi chỉ muốn chìm sâu vào giấc ngủ để quên những thực trạng chung quanh, tôi muốn ngủ ngay tức khắc cho quên nỗi chán chường, muốn ngủ một giấc để quên những quay quắt bực bội trong lòng, tôi còn muốn ngủ luôn không chỗi dậy, ngủ luôn, ngủ luôn…

Thụy Vi

Nguồn : nguoivietboston

.

Bây giờ anh nhìn tôi trần trụi, cần thiết, như mỗi đêm, lúc anh nổi hứng thì cứ dựng tôi dậy, đè nghiến tôi ra y hệt những thằng đàn ông trong đám mồi chài, trong đám có thế lực, trong đám mà đứa con gái đua đòi huênh hoang như tôi cần dựa dẫm trong thế giới người mẫu, hoa hậu ngày nào

Muốn mà không được nên tôi ngẩng đầu nhìn quanh – thấy lòng mình mênh mông thật sầu thãm, thấy ngôi nhà im ắng, lạnh tanh, vắng ngắt… Tôi biết Lâm còn nhậu nhẹt đâu đó chưa về, còn đàn đúm đâu đó chưa buông, còn chững giỡn tục tằn đâu đó chưa thôi… Tự dưng tôi thấy lẻ loi, tôi thấy mình ủ ê, thấy mình trơ trẽn rồi hoảng hốt, ngồi bật dậy, đi xuống nhà, đi lên nhà, muốn khóc, muốn thét lên, kêu lên, lồng lộn lên, cầu cứu cho nhẹ bớt những tủi cực ấm ức dồn nén trong lồng ngực bấy lâu nay. Nhưng, lạ tôi không thể khóc, cứ nín nhịn bước lui bước tới cô đơn như người vô hồn, bước đi như người mộng du, bước đi như người mất trí phách hồn thất lạc, tôi liêu xiêu đi vào phòng, tắm thật lẹ rồi chuồi người trên chiếc giường rộng thênh thang, ngập sâu trong đống mền gối, nằm ngong ngóng chờ đợi giấc ngủ buồn tênh trong thinh lặng.

Tôi biết mình không thể ngủ, chỉ cố gắng nằm im như dỗ dành trong tâm trạng rã rời, trí nhớ buồn bã bắt tôi nhớ lại hình ảnh quấn quýt hạnh phúc của vợ chồng Vĩnh mà tôi lén thấy hồi ban chiều, nhớ lại cảnh tượng hạnh phúc viên mản đó, bỗng dưng trái tim tôi như thắt lại, đau buốt, lòng chùn xuống như tủi thân, uất ức, ích kỷ, nước mắt tôi như sôi lên, nóng hổi trào ra ướt đẫm, tôi khóc, lúc đầu tiếng khóc như cố nén chỉ bật ra ngằn ngặt, nhưng sau đó tôi buông hết, thả lỏng, mặc sức khóc thỏa thuê, khóc dễ dàng như đứa trẻ, tôi không muốn che giấu, giả bộ để tiếp tục tự gạt hay dỗ ngọt mình…

Thời con gái, tôi cao ráo và biết mình đẹp. Lúc phong trào thi hoa hậu nổi đình nổi đám khắp nơi tại Việt Nam, nhà ai có chút tiền, lại thêm có đứa con xinh xắn, sở hữu chắc ăn một đôi chân dài… là đắc địa, dịp may… thời kinh tế thị trường. Trong sự tính toán cực kỳ siêu tốc, cô con gái không cần thiết phải đoạt danh vị hoa hậu! Chỉ cần cô ấy được xuất hiện trước những ống kính, xuất hiện trên báo, trên đài, được cả nước biết mặt là có biết bao cơ hội mở ra…. Những cơ hội bằng vàng kéo con gái và gia đình họ bước vào một thế giới khác: Sang trọng, phù phiếm, khoe mẽ, được bận những bộ quần áo đẹp đẽ như các các minh tinh Hàn quốc, Hồng Kông, Đài Loan xuất hiện hàng giờ trong những bộ phim dài nhiều tập thay phiên nhau chiếu suốt ngày trên truyền hình. Những hình ảnh này giúp cha mẹ có đứa con gái đẹp vẽ ngay trong đầu những kế hoạch câu mồi hấp dẫn trước tầm ngắm của các đại gia háu gái, những thằng nhà giàu mới phất lên do chụp giựt trúng mánh một phi vụ béo bở, hay những tay giám đốc cạp, gặm, đục, khoét, rút ruột tài tình, những ông già răng mã tấu thời cơ hối lộ lắm của nhiều tiền, được dịp trốn mấy mụ vợ nạ dòng mặt bự phấn, phốp pháp thô ráp nồng nặc mùi nước hoa, hay đám già dịch chịu đèn, lén lút thay nhau choàng tay những người đẹp tuổi đáng con đáng cháu, thanh xuân nõn nà, du hí đó đây bù đắp những ngày ăn lương khô, chui rúc như ma đội mồ… Biết đâu may mắn, các cô được một trong các lão gia, thiếu gia – mê mồi, háu cỏ non, bao luôn làm bồ nhí thì một bước lên trời, biết đâu may mắn được lọt vào mắt xanh của đám đầu nậu người mẫu, lọt vào thế giới diển viên – là thế giới thiên hình vạn trạng, phức tạp thiệt giả khôn lường, thế giới ánh đèn màu sắc đầy ma lực mê hoặc, là ước mơ là nơi chốn của biết bao con gái nhà lành muốn bước vào.

Khi biết tôi quyết định đăng ký dự thi hoa hậu. Anh chị tôi ở Mỹ hết lời can ngăn thậm chí giận hờn… Với tuổi đời qua bao kinh nghiệm mắt thấy tai nghe nên anh chị tôi biết lắm những phũ phàng sau bề trái quyến rũ huyễn hoặc hậu trường sân khấu, vả lại, tôi là đứa em mà họ mong mỏi phải tiến thân bằng con đường chữ nghĩa. Mặc, tôi nào lý tới lời khuyên của anh chị, chỉ bực mình vì cứ nghe đi nghe lại bài luân lý cũ mèm. Tôi phát cáu khi nghe họ lý tưởng hoá tuổi trẻ? Thấy chúng tôi miệt mài, ngồi đầy trong các phòng cho mướn máy vi tính, ngỡ chúng tôi ngoan, cắm đầu cặm cụi gạo bài ư?… Trời! xưa rồi… Diễm, thử đi một vòng trong thế giới ảo của đám choai choai chúng tôi… bảo đảm sẽ thấy cực kỳ choáng váng… Đừng vội lên án chúng tôi, đừng trách chúng tôi đồi trụy, sa đoạ. Đừng làm thầy đời mà trách móc, bởi sống trong một xã hội nhốn nháo chụp giựt đạp đầu đi lên, láo khoét để sống thì nhân phẩm chỉ là cái gì đó rất mơ hồ, thậm chí nhân phẩm hay lòng tự trọng còn rẻ hơn cái quần Jeans, có khi không bằng bó… rau muống! Ai nấy chen nhau lên đời, xe còn lên đời huống chi con người phải không? Vì vậy, chúng tôi đâu có lạ gì khi “chuyện thường ngày ở Thành phố” con gái hơ hớ dưới 25 tuổi khắp nơi kéo về có mặt trong những dịch vụ mua bán thân xác – Các cô gái này muốn gì phải nhục nhã đứng yên trần truồng trước những cái nhìn soi mói, và chịu đựng để cho những ông lão cà chớn, những thằng già mắc dịch, những thằng bịnh tâm trí người Đài Loan sàm sỡ, bóp vú, nhéo mông, rờ chim và xoa nắn khắp cùng trên thân thể để thẩm định như con vật? Các cô gái dân dã, đồng ruộng, con nhà nghèo này không phải muốn đổi đời sao? Vừa đổi đời vừa có được tiếng thơm đầy hoa mỹ như trong bài thơ Trăng Nghẹn của ông thi sĩ nào đó? Tuy nhiên cả nước đều biết và đồng tình, tạo điều kiện cho những đứa con gái muốn thoát ra cái nghèo đói lam lũ, thoát ra một đời sống vô vọng – họ chấp nhận được xuất cảng sang bất cứ nước nào – làm Osin, làm thiếp, làm đĩ … miễn là ra khỏi nước! Đó không những chỉ là ước mơ của mấy cô, nó còn là ước mơ của hàng triệu đứa con gái, đàn bà chung quanh tôi.

Mẹ tôi ủng hộ tôi hết mình vì hình ảnh hào nhoáng ca sĩ, người mẫu, hoa hậu được mọi người săn đón, nịnh bợ, ùa đến xem mặt, chen nhau xin chữ ký… khiến mẹ tôi mê tít… Bà chi đẹp cho khoản mua sắm quần áo, mỹ phẫm, bà vung tiền cho tôi tới các viện thẩm mỹ, tư vấn, gửi tôi tới các trung tâm đào tạo hoa hậu. Cả đất nước rộ lên phong trào thi Hoa Hậu là dịp các trung tâm huấn luyện rộ lên như nấm. Là dịch vụ mới mẻ nên cách huấn luyện theo kiểu mì ăn liền, bắt chước thật ngớ ngẩn. Chúng tôi học cách hẩy ngực, thẩy mông, bước sải, ẹo hông… nhưng dù có bắt chước cách mấy cả thân hình chúng tôi không sao giống được những cô người mẫu nước ngoài, chúng tôi vẫn quê quê sến sến thật tội nghiệp.

Vì quyết tâm cho tôi trở thành hoa hậu, phải húc ngã mấy chục cô gái nhan sắc đòn phép ngang ngữa với nhau. Mẹ và tôi tìm đủ mọi cách, chen vào mọi cánh cửa… Cuối cùng, tôi đăng quang, vương miện thuộc về tôi. Sau thắng lợi đó, hình như mẹ chưa đủ hài lòng, sẵn tiền, mẹ chi ra rất đẹp và dĩ nhiên tôi đặc biệt hơn những hoa hậu trước đó. Tôi nổi tiếng vang như cồn. Tên tuổi, hình ảnh tôi nhan nhản khắp mọi nơi, từ những trang bìa của các tạp chí văn nghệ linh tinh lang tang, đến những trang báo xã hội, hình sự, gia đình, phụ nữ mỗi ngày. Tôi cũng được xuất hiện góp mặt với các tài tử, ca sĩ thành danh, lẫy lừng. Được ngự chung trên những tờ lịch quảng cáo với những tư thế đi, đứng, nằm, ngồi, đủ kiểu. Để quảng bá cho chiếc áo dài, chụp hình dù ở tư thế nào, chủ nhân cũng đòi hỏi người mẫu phải tận lực phô hết cỡ cái ngực về phía trước, và hẩy cái mông về phía sau, khiến cả thân hình người mẫu như mất thăng bằng và hình ảnh chiếc áo không còn là hình ảnh mềm mại trang trọng cổ kính. Có lần tôi góp ý, họ trả lời vì lợi nhuận kinh doanh, chỉ cần gây ấn tượng (!) không cần bàn đến nghệ thuật.

Từ đó cứ vài ba tháng trên đất nước tôi có thêm vài cô hoa hậu với những chức danh ”Tầm cỡ quốc gia” khác nhau! Trong lúc này vì cạn tiền (do anh chị tôi cúp viện trợ) mẹ không còn khả năng để chi đẹp, cho nên báo chí cũng không còn hứng thú nhắc nhiều đến tôi như ngày trước, chỉ thỉnh thoảng có một vài hãng phim ghé mắt đến mời, nhưng rồi cũng không đi tới đâu ngoài những hứa hẹn ậm ờ sẽ dành cho tôi dịp khác, những vai chánh tưởng tượng nào đó trong tương lai. Tôi biết rõ họ nói láo và muốn gì, nhưng tôi quá mệt mỏi, không còn hứng thú để cầu cạnh và hết sức ngao ngán khi nhớ lại con đường đi tới ngôi vương miện vừa qua của mình. Con đường đó đâu chỉ đơn giản là khoe ra một nhan sắc trời cho hay chút kiến thức để trả lời những câu hỏi ấm ớ của ban giám khảo? Thường, người ta hay thóc mách, tò mò những gì xảy ra “phía sau” của các cuộc thi? Đối với tôi, phía sau hay phía trước gì cũng như nhau, đầy dẫy nhập nhằng, gỡ gạc, ngoài ra còn nhiều chiêu thức tự phát… có Trời mới biết. Nơi đó còn có hàng trăm điều bí mật mà người ngoài cuộc không thể hiểu. Cũng như thiên hạ đâu ngờ, để đạt được mục đích tôi phải đánh đổi bằng thân xác con gái của mình, vì đó là điều kiện bắt buộc phải có của đám đầu nậu, đám có quyền lực giấu mặt… Cho nên tôi đâu lạ gì khi thấy những nụ cười pha chút đểu cáng trong ánh mắt loang loáng dục tình của mấy tay đạo diễn nửa mùa hoặc mấy tay cò mồi điện ảnh.

Tỉnh mộng. Tôi cứ sống lơ mơ phất phơ như thế trong khi chờ đợi chuyến đi định cư cùng với gia đình đến mảnh đất nhiều cơ hội vươn lên sống một cách tử tế, và cố gắng quên đi đời sống của một hoa hậu trong những năm tháng hào quang và lắm nỗi ê chề khiến tôi học rất nhiều bài học cuộc đời cho đến tận hôm nay.

Hội nhập vào nước Mỹ được vài tháng thì tôi gặp Vĩnh, cuộc gặp gỡ thật tình cờ. Sau đó chúng tôi gặp nhau thường xuyên… Tôi không nhớ mình yêu người đàn ông trầm tĩnh, ít nói, giản dị khiêm nhường này khi nào? Người đàn ông luôn đi đây đó đem đến những điều tốt đẹp thật thà cho mọi người này từ lúc nào? Nhưng tôi lại nhớ rất rõ tại sao chúng tôi chấm dứt mối tình. Tại sao chúng tôi không nên duyên chồng vợ, mặc dù mọi sự đã hầu như sẵn sàng!

Kỳ lạ, tâm lý con người ta cứ mâu thuẫn, nhất là tâm lý của tôi thì càng phức tạp đến khó hiểu. Không biết có phải do tôi bị ảnh hưởng rất nhiều từ mẹ? Từ cung cách sống hời hợt, từ nếp suy nghĩ nông cạn của bà, hoặc tôi vẫn còn ấp ủ, tiếc nuối những hình ảnh sôi động của một cô hoa hậu ngày nào? Vì thế tâm trạng của tôi cứ xoay chuyển không ngừng, dằn vật tôi không thôi. Lúc tôi sống trong môi trường huyên náo ánh đèn, bị bao vây trong muôn trùng tráo trở, lợi dụng, kèn cựa bon chen từng chút, tàn nhẫn đạp lên nhau mà đi, thì lúc ấy tôi mong có một chỗ dựa bình yên. Nhưng khi tôi được sống trong khung cảnh yên lành, thì tôi lại cảm thấy đời sống lại quá nhàm chán, tôi lại muốn tưng bừng một chút. Hoặc tình yêu của tôi với Vĩnh chưa đủ sâu đậm, còn nhẹ lắm, mong manh lắm, nên dễ vỡ?

Đúng lúc đó thì Lâm xuất hiện! Lâm mang lại cho tôi một cảm giác thật mới mẻ, một kiểu cách thời thượng, trang trọng. Lâm cho tôi cảm tưởng mình là một nàng công chúa được cưng chìu và tôi choáng ngợp với những bộ quần áo, giày dép đồ hiệu, đúng thời trang cùng với những trận cười xập xình đàn trống bên bàn rượu thâu đêm với đám bạn trẻ trung hào nhoáng của anh.

Tôi và Lâm thật sự mê say nhau, hạp nhau, hút cuốn nhau và chúng tôi vội vã tổ chức một đám cưới khá đình đám. Khách mời đều trầm trồ ngợi khen cô dâu chú rể thật đẹp đôi xứng như thanh mai trúc mã.

Tôi đang ngủ say, chợt giật mình, khi bị đè ngữa ra một cách thô bạo, mùi rượu phà ra nồng nặc từ hơi thở dồn dập của Lâm. Tôi đang thiếu ngủ, mệt, nên ậm ự lắc đầu. Tôi nghe tiếng anh cười gằn, như giận dỗi, anh tuột mạnh cái quần lót của tôi, vừa tốc áo tôi khỏi ngực, là anh vội vàng ngồi lên, hạ bộ anh ấn vào người tôi, hai thân thể trần truồng, ấm, vừa chạm nhau, tôi ưởn người, không phải vì khoái lạc, mà bị đau buốt, bị đâm thấu suốt mạnh bạo trong vùng bụng dưới. Tôi trân người, nhắm mắt, như cực hình, đau thốn từng hồi, từng hồi theo cử động nhấp nhô hùng hục và tiếng thở phì phò trên thân thể không còn sức sống của tôi. Lát sau, anh lăn xuống, nằm dã dượi, nghỉ mệt, lúc hơi thở anh chậm lại, giọng lè nhè ghen tuông, ấm ức cất lên như đứt hơi, điệp khúc mất dạy sau cơn động cởn “Cô ngủ với mấy chục thằng hả cô hoa hậu?” Tôi kéo chiếc mền, cuộn người lại, nhẫn nhục nín thinh, dòng nước mắt cay đắng, tủi thân nóng hổi của tôi trào ra lặng lẽ.

Cưới nhau về là tôi phải bỏ ngang việc học, vội vàng nhảy vô làm nails kiếm tiền phụ trả những món nợ khổng lồ đến choáng người của Lâm. Chưa hết, có vợ, Lâm càng ỷ lại, càng tiêu pha phung phí, cờ bạc chè chén thường xuyên, những trận rượu tận tình thù tiếp bạn bè tại nhà vào mỗi cuối tuần giờ đây là thêm gánh nặng cho tôi. Ngoài việc nấu nướng, khi tiệc rượu tàn, ai về nhà nấy, Lâm thì đủ ngà ngà nằm phê ở một góc, có lúc mấy người bạn còn kéo anh đàn đúm tiếp đâu đó cho đủ cuộc vui, chỉ có tôi, một mình với mọi thứ ngổn ngang, một mình vật lộn với căn bếp bị xới tung, ấm ức cong mình cọ rửa nhà cầu, bồn rửa mặt cho sạch bóng, nhiều lúc tay chân rã rời muốn thây kệ nó, bỏ mặc, ngủ một giấc… !

Bây giờ một tuần tôi phải làm 6 ngày, làm từ sáng tới tối, đem về tiền mặt, tiền tip cũng chưa thấm tháp vào đâu để đủ trang trải những nhu cầu lớn nhỏ trong cuộc sống nợ nần ngập mặt, vì thế tôi hết còn hứng thú với những đêm dạ vũ đàn trống thâu đêm suốt sáng như ngày nào. Bây giờ tôi tiều tụy không ngờ, như người trên cao té xuống, đau điếng, tả tơi, cảm thấy mình sao bạc phước, đúng với câu hồng nhan bạc phận? Có phải ông Trời bất công với tôi, hay chính tôi trước đây không biết giữ phẩm giá mình?

Cái “bí mật” dơ dáy ngày đó không biết sao có người biết và truyền miệng đồn ầm ỉ. Dịp này, đám đàn bà con gái làm chung nghề, ganh tỵ hý hửng mặc sức hả hê, phanh phui và tiếng đồn không bao lâu lọt vô tai Lâm. Cho nên bây giờ anh nhìn tôi, ánh mắt không còn chấp chới tình tứ thưở nào. Bây giờ những đêm gần nhau, anh không còn trườn mình trên người tôi như con trăn ấm mềm mại, không còn đắm say dữ dội trên vùng ngực săn chắc mà lúc trước anh cứ suýt soa khen đẹp. Không còn vùi đầu mê man trên vùng sa mạc phẳng phiu trắng muốt và chết ngất giữa hai đùi đậm đuột mà trước đây anh thường lặng ngắm mê say. Không còn lỏa lồ quấn lấy nhau, dù đã trút hết đầy mãn nguyện, dù niềm hoan lạc thấm từng đốt xương đến ngất ngây rời rã. Bây giờ anh nhìn tôi trần trụi, cần thiết, như mỗi đêm, lúc anh nổi hứng thì cứ dựng tôi dậy, đè nghiến tôi ra y hệt những thằng đàn ông trong đám mồi chài, trong đám có thế lực, trong đám mà đứa con gái đua đòi huênh hoang như tôi cần dựa dẫm trong thế giới người mẫu, hoa hậu ngày nào. Tôi nhớ, trong đám đó, có thằng còn dạy tôi những kiểu cách gợi dục thật ác liệt thật khêu gợi cho nó thỏa mãn hả hê trong cơn hứng tình mà không cần biết đến sự suy nghĩ và cảm giác gì của tôi. Mỗi lần nhớ lại tôi phải buột miệng chưởi đổng cho hả lòng căm giận.

Có lẽ trong cơn tuyệt vọng, hụt hẫng, cô đơn, tiếc nuối hay một thôi thúc mơ hồ nào đó mà hồi chiều tôi đến nhà Vĩnh. Lén đậu xe ở một góc, tôi rưng rưng nhìn thấy Vĩnh đang loay hoay làm gì đó ở khoảng vườn trước cửa nhà. Hình như anh đào đất, và người vợ mới cưới đang lui cui đặt những cụm cây có những cánh bông xoè ra rực rỡ. Tôi thấy họ cúi xuống, cùng chụm đầu bên nhau. Hình như họ cười, tôi nghe được tiếng họ cười với nhau thật rộn ràng. Tôi thấy họ còn rướn người lên và hôn nhau, tôi biết nụ hôn đó thật ngọt, tôi cảm nhận được mùi vị đó, và tôi biết anh nhìn vợ với ánh mắt vời vợi, vời vợi, một trời thương yêu. Tôi như bị thôi miên, mê mải nhìn họ. Nhìn họ. Nhìn họ, tôi im sững và khóc một mình không ai hay.

Không biết bây giờ tôi muốn gì? Có phải tôi thật sự mơ ước đến một đời sống bình dị mỗi cuối tuần vợ chồng trồng hoa, làm vườn, đi đến nhà thờ, thả bộ? Hay tôi chỉ là loại phụ nữ thả mồi bắt bóng, đứng núi này tiếc ngọn núi kia quá lý tưởng?

Hãy cho tôi một lời khuyên, cắt nghĩa cho tôi biết làm sao tôi vượt qua những ngày tháng khó khăn này.

.