“Chỗ” là khoảng không gian trong thế giới vật chất. Còn khái niệm về “chỗ” trong đời sống xã hội thì lại khác. “Chỗ” còn có nghĩa là nơi làm việc, và từ đó khẳng định vị thế xã hội của mỗi người.

Đồng Ngàn

Nguồn:  blog dongngandoduc

.

Đến cái gốc cột điện phơi nắng phơi gió ngoài đời mà còn là “chỗ” quan trọng nữa là…Nhưng trên đời, hỏi mấy ai đã ngồi đúng chỗ, kể cả vua!

“Chỗ” dính với công ăn việc làm, thu nhập nữa. Hồi trước, gặp nhau hay có kiểu quen miệng hỏi: “…công tác ở đâu”?. Sao lại phải là “công tác” nhỉ? Thì ra có thời luôn nói đến bình đẳng xã hội, nhưng làm việc tự do như cắt tóc, sửa xe… đều bị coi như không là nghề. Phải “công tác” ở đâu đó mới là có nghề và mới là có “chỗ”!

Vì “chỗ” dẫn đến xã hội coi ai đó là quan trọng, còn ai kém quan trọng, nên mới có “chỗ” chẳng ra gì, có “chỗ” oai phong, chỗ béo bở. Từ đó cho con người sinh ra bệnh chỉ thấy mình, không thấy người, hoặc chỉ thấy người, còn mình là con sâu cái kiến vì không có “chỗ”.

“Chỗ” tạo thành căn  bệnh là thế này: khi ở “chỗ” cao thì vênh vang, lúc xuống thấp thì xun xoe, mất “chỗ” thì nhũn như dọc mùng. Quan to về hưu cũng có cảm thấy mình trở nên bất an vì mối quan hệ trên quyền lực không còn. Đó là cái bệnh “chỗ” quan trọng hơn người. Những thứ bệnh ấy luôn có đầy trong loài người, khiến người ta sống không yên thân, luôn lo giữ “chỗ” vì biết “chỗ” là uy quyền, mất chỗ là mất hết.

Mà thực sự thì ở đời con người có ai mất “chỗ” bao giờ đâu, ai cũng có “chỗ” của mình cả, ngồi “nhầm chỗ” thì đến lúc về đúng chỗ thôi chứ mất mát gì!

2.Trên đời này cái gì chả có chỗ. Đồ dùng vật dụng như bộ ấm chén, con dao  cái áo cái quần. Cái gì chẳng có sinh có diệt và khi hiện diện ở đời  khi thì lúc chỗ sang trọng, khi thì bãi rác. Bông hoa đầu ngày nâng niu trong phòng khách sang trọng, nhưng hôm sau đã thấy ở xe chở rác. Con người cũng không tránh khỏi số phận như vậy kể cả vua chúa. Nhớ lại ngày bé đi chăn trâu, thấy bãi phân trâu được con bọ hung dũi làm cho hoai ra, để cho phân rã vụn trộn lẫn với đất  ngấm vào bãi cỏ. Con vật bé bỏng thế cũng có chỗ của nó, cuộc sống của nó là làm sạch môi trường, đôi khi nó còn hơn hẳn những gã quan thời nay ăn xong ỉa vãi rồi bỏ chạy. Loại người ấy còn không có cả tư cách bọ hung cơ!

Sáng nay trời lạnh, ra quán cà phê ngồi, nhìn gốc cột điện thấy một cậu đánh giầy mới lúi húi bày đồ nghề. Lát sau mới thấy anh chàng đánh giày quen mặt lọc cọc đến, dựng xe rồi lặng lẽ bước vào quán ngồi rung đùi rồi hé mắt nhìn ra. Thế là cậu đánh giày kia vội thu vén đồ nghề tấp lên xe lặng lẽ biến.

Anh đánh giày quen thuộc lần nữa nghé đầu ra, mắt hiu hiu nhìn theo chiếc xe khuất dần, đầu gật gật, bên khóe mép thoáng một nét cười đắc thắng. Hắn  lẩm bẩm: ta không làm cũng không được phép ngồi đấy

Đến cái gốc cột điện phơi nắng phơi gió ngoài đời mà còn là “chỗ” quan trọng nữa là…Nhưng trên đời, hỏi mấy ai đã ngồi đúng chỗ, kể cả vua!

.