“Ngày trước thì bán trứng còn được giá cao, chứ độ này nhiều người đi bán lắm, người mua lại ít nên không còn được như trước đâu. Em cũng chẳng được cao ráo cho lắm, khuôn mặt thì tàm tạm, được mỗi cái mác sinh viên, 7 triệu là ok rồi. Đồng ý thì đưa số điện thoại cho chị, có khách chị gọi liền…”

posted by VTT

By Duyên Duyên  – Nguồn : phunutoday.vn

Một, hai năm trở lại đây, thị trường “bán trứng” cho những người hiếm muộn bỗng trở nên sôi động. Ban đầu chỉ là hình thức hiến trứng cho những người phụ nữ có buồng trứng không có noãn, nhưng số lượng người chịu hiến là cực kỳ ít ỏi, bởi vậy mới “phát triển” một hình thức “kiếm tiền” mới là đi bán noãn trứng.

Chị bán hàng nước "thương tình" mách "cò trứng" giúp phóng viên

Những người chịu đi bán noãn trứng thông thường là những người phụ nữ nghèo khổ, rơi vào hoàn cảnh khó khăn, cần tiền và số tiền họ nhận được từ những lần đi bán trứng không phải là một con số nhỏ, từ 15 đến 35 triệu đồng. Thế nhưng, dường như hình thức kiếm này quá “dễ dàng” nên theo tìm hiểu của PV tại thời điểm hiện nay, số lượng người đi bán trứng và đối tượng đi bán đã tăng đột biến. Một minh chứng cụ thể nhất để chứng minh cho điều đó là thị trường bán noãn trứng rớt giá “thê thảm”, và xu hướng sinh viên đi bán noãn trứng để có tiền phục vụ nhu cầu cá nhân là khá phổ biến.

Trứng sinh viên rớt giá, từ 10 – 15 triệu xuống còn 6 – 8 triệu

Trong vai một sinh viên đang cần tiền “đóng học phí”, PV Phunutoday đã lang thang khắp các bệnh viện Phụ sản, bệnh viện K cho đến các phòng khám tư nhân mấy ngày liền để tìm cách móc nối với các “cò trứng” đang hoạt động tại khu vực này.

Thế nhưng, để có được số điện thoại và liên hệ được với những “cò” tại đây không phải là việc đơn giản. Mỗi khi chúng tôi nói đang cần tiền, muốn đi bán trứng và hỏi những cô hàng nước, những anh đánh giày, những người đi bán hàng rong… thì đều nhận được những cái lắc đầu không biết. Sau hai ngày trời lang thang tại đây mà không thu được gì, chúng tôi phải giả làm sinh viên nghèo với gương mặt đầy nước mắt để lay động lòng “trắc ẩn” của những người hành nghề nơi đây.

“Nhà cháu nghèo lắm, lại đông anh chị em. Thi đỗ đại học rồi nhưng phải van nài mãi bố mẹ cháu mới đồng ý cho cháu đi học đại học. Giờ đến kỳ đóng học phí rồi mà cháu không biết lấy đâu ra tiền, cứ thế này cháu phải bỏ học giữa chừng mất. Cô có cách nào giúp cháu không cô?” – Tôi nói với giọng sụt sùi và như van nài người phụ nữ đang bán nước trước cổng viện K.

Nhìn tôi từ đầu đến chân và nhận ra mấy ngày nay tôi vẫn lang thang trước cổng bệnh viện này, người phụ nữ mới cởi mở và nói với tôi bằng giọng đầy thương cảm: “Khổ thân, nhìn thế này thì chỉ có đi bán trứng là có nhiều tiền thôi chứ biết làm cái gì để kiếm tiền bây giờ?”

“Cháu cũng nghĩ chỉ còn cách đấy. Nhưng lang thang ở đây mấy ngày rồi mà không tìm được người cần mua trứng cô ạ” – Vừa nói mà trong bụng tôi vừa mừng thầm vì cuối cùng cũng sắp tiếp cận được đối tượng.

“Tìm được người mua đâu phải là chuyện dễ. Người bán thì đầy rẫy, còn đâu phải ai cũng có vấn đề về buồng trứng, cũng có tiền để mua đâu. Phải có đường dây cả đấy.” – Bà bán hàng nước ghé vào tai tôi nói nhỏ.

“Thế cô có biết ai môi giới chuyện này không cô? Cháu sắp phải đóng học phí rồi, đang cần tiền lắm.”

“Thôi được rồi, thấy cháu tội nghiệp quá nên cô mới chỉ cho đấy, chứ thông thường khó liên lạc được với chị này lắm. Nhiều người đi bán quá nên đánh động rồi, họ kiểm tra gắt gao hơn trước nhiều, mà vớ vẩn bị phát hiện còn đi tù cả lút đấy.” – Bà bán nước nói với vẻ mặt nghiêm trọng rồi móc trong túi ra chiếc điện thoại, tìm số và gọi cho một người nào đấy.

“Alô, Vân à, chị có đứa cháu gái đang học đại học, mà nhà nghèo quá, giờ còn chẳng có tiền đóng học nữa. Nó đang sợ phải bỏ học giữa chừng. Trông xinh xắn, trắng trẻo, khoẻ mạnh lắm. Em giúp cháu nó được không?” – Bà hàng nước xởi lởi nói qua điện thoại rồi ậm ừ vài ba câu sau đó cúp máy.

“Được rồi, cháu là may mắn lắm đấy. Không phải là người quen của cô là nó không dám nhận đâu. Nó cũng đang bị “soi” rồi. Bây giờ thế này nhé, cháu ngồi đây đợi một tí, khoảng 30 phút nữa nó sẽ qua đây gặp và nói chuyện với cháu.”  Tôi tỏ ra mừng rỡ, gật đầu và rối rít cảm ơn bà bán nước.

Đúng 30 phút sau, một phụ nữ còn khá trẻ hớt hải chạy đến. Vừa nhìn thấy tôi ngồi đó, người phụ nữ nháy mắt hỏi cô hàng nước: “Cháu chị đây hả?” “Ừ, cháu chị ở quê mới lên đây học đấy. Em yên tâm, chị đảm bảo cho, không vấn đề gì đâu. Nó nghèo quá nên mới phải tính đến nước này, chứ còn trẻ vậy, ai muốn.”

Người phụ nữ quay sang tôi nhìn một lượt từ đầu đến chân rồi mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Em bao nhiêu tuổi? Có con chưa?” Tôi vừa mở miệng trả lời là 23 tuổi thì tiếp đó, bà bán nước vội nói chen vào: “Nó chưa có con, nhưng đang sống cùng bạn trai, phá thai 2 lần rồi.” Tôi đang tròn mắt ngạc nhiên trước câu khẳng định của bà hàng nước thì bà đã quay sang nháy mắt với tôi.

“Thế thì được, chứ nếu chưa quan hệ hay chưa có con thì khó, sợ chỉ mất công đi kiểm tra rồi chẳng được gì. Tin tưởng cô đây, chị nói giá luôn, 7 triệu 1 lần “chọc” nhé.”

“Sao ít thế chị? Em thấy người ta đi bán được ít nhất là 10 triệu 1 lần mà?”

“Xưa thôi em. Ngày trước thì bán còn được giá cao, chứ độ này nhiều người đi bán lắm, người mua lại ít nên không còn được như trước đâu. Em cũng chẳng được cao ráo cho lắm, khuôn mặt thì tàm tạm, được mỗi cái mác sinh viên, 7 triệu là ok rồi. Đồng ý thì đưa số điện thoại cho chị, có khách chị gọi liền.” Tôi giả bộ đắn đo, suy nghĩ một lát rồi ra vẻ miễn cưỡng đồng ý. Đọc số điện thoại của mình, sau đó tôi hỏi xin số điện thoại của người phụ nữ này.

“Em không cần biết đâu, có khách chị chủ động gọi cho em. Chị tên Vân, biết vậy là được rồi.” Nói rồi người phụ nữ đeo lại mắt kính, đứng dậy gật đầu chào tôi và bà bán nước rồi quay xe phóng đi.

“Nó phải kín thế đấy, không dám khinh xuất đâu, giờ người ta làm dữ lắm. Sinh viên đi bán đầy ra đấy nhưng chẳng mấy khi dám nhận, biết được thế nào. Thế nên cô mới bảo số cháu may. Nhìn cháu thế này, 7 triệu là được rồi. Thường thì chỉ những người cao trên 1m60, trắng trẻo, xinh xắn, khoẻ mạnh mới được giá 8 triệu thôi. Nhờ có cô nên được giá đấy. Giờ cháu cứ về đi, có khách nó gọi…”

Sinh viên đi “bán trứng”

Sau khi cảm ơn và chào bà hàng nước ra về, tôi mong ngóng điện thoại của “cò” Vân. Trái với suy nghĩ của tôi, ngay buổi tối hôm đấy “cò” Vân đã gọi điện từ số máy 0978231xxx. Qua cuộc nói chuyện ngắn ngủi, cò Vân bảo tôi đúng 9h sáng ngày mai phải có mặt tại bệnh viện Phụ sản TW để làm xét nghiệm, mang theo bản photo chứng minh nhân dân để làm thủ tục.

Theo đúng lời hẹn, 9h sáng tôi có mặt tại cổng bệnh viện Phụ sản TW. Đứng chờ khoảng 10 phút thì thấy cò Vân xuất hiện, đi bên cạnh là một người phụ nữ khác độ tuổi 30.

“Sinh viên đấy chị ạ, trường Đại học Bách Khoa nữa cơ, thông minh và học giỏi cực kỳ. Nhưng nhà nghèo quá nên phải làm thế này để đóng tiền học phí. Khoẻ mạnh lắm, nên chị cứ yên tâm” – Cò Vân vừa chỉ vào tôi vừa cười nói.

Người phụ nữ nhìn tôi rồi mỉm cười lịch sự. Sau màn chào hỏi xong, cò Vân quay sang nói với tôi: “Bây giờ em đi cùng chị này vào bệnh viện gặp bác sỹ. Đưa bản photo chứng minh thư cho họ rồi làm thủ tục hiến trứng nhé. Sau đó đi làm các xét nghiệm, ok rồi thì cứ theo hướng dẫn của bác sỹ. Lúc nào xong thì ra đây, chị đợi sẵn ngoài này.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu đồng ý và đi theo người phụ nữ kia vào trong bệnh viện. Vừa đi, chị này vừa tâm sự tên là Hương, ở Ba Vì, Hà Nội. Vợ chồng chị cưới nhau được 5 năm rồi nhưng mãi không có con, uống đủ loại thuốc đông tây y mà cũng không thấy dấu hiệu gì. Cách đây 3 năm đi kiểm tra mới biết là buồng trứng của chị không có noãn, muốn có con thì phải tìm được người hiến trứng sau đó thụ tinh trong ống nghiệm.

“Tính sơ sơ thụ tinh trong ống nghiệm không thôi cũng đã mất hàng chục triệu rồi, còn chưa chắc đã thành công. Chị tìm người hiến trứng từ cách đây 2 năm rồi, nhưng có ai lại đem trứng của mình đi cho người khác. Mày mò tìm hiểu mãi mới biết là muốn có trứng thì phải bỏ tiền ra mua. Rồi cũng mất bao nhiêu thời gian và công sức mới gặp được chị Vân để nhờ chị ấy giúp.” – Chị Hương, người mua trứng tâm sự.

Câu chuyện tạm dừng lại ở đó vì chúng tôi đã đến trước cửa Trung tâm hỗ trợ sinh sản của Bệnh viện Phụ sản TW. Sau khi chị Hương trình bày mọi việc, nữ bác sỹ hỏi tên, tuổi, ngày có kinh và hỏi tôi có mấy con rồi. Đúng theo lời dặn của cò Vân, tôi nói đã phá thai 2 lần, sau đó bác sỹ viết giấy cho tôi sang các khoa khác để xét nghiệm máu, khám phụ khoa, xét nghiệm nội tiết… để xem có mắc bệnh gì không, và dặn chúng tôi quay trở lại sau khi đã khám xong.

Cầm tờ giấy hướng dẫn phải xét nghiệm đủ thứ: HbsAg, HIV, BW, xét nghiệm nội tiết đánh giá chức năng buồng trứng, khám tổng thể, khám phụ khoa… mà đầu óc tôi choáng váng. Như hiểu được tâm trạng của tôi, chị Hương đi bên cạnh khích lệ: “Không sao đâu em, chỉ mất một buổi thôi, coi như là mình đi kiểm tra sức khoẻ ấy mà” rồi chị mỉm cười.

Sau khi đến từng phòng và làm xong các xét nghiệm, tôi cùng chị Hương quay trở lại Trung tâm hỗ trợ sinh sản. Tại đây, bác sỹ tiếp tục giải thích và hướng dẫn những việc chúng tôi phải làm nếu như kết quả kiểm tra của tôi không có vấn đề gì.

“Đến chiều là sẽ có kết quả kiểm tra của em. Nếu như thể trạng và buồng trứng của em phù hợp để hiến noãn trứng thì cả hai em phải viết đơn xin cho và xin nhập để hoàn tất thủ tục. Mọi thông tin của các em sẽ được bảo mật tuyệt đối, và người hiến phải chuẩn bị sẵn bản photo chứng minh thư để nộp kèm. Bây giờ các em có thể về, chiều có kết quả chị sẽ gọi điện thông báo.” – Bác sỹ ân cần nói.

“Nếu như làm xong tất cả các thủ tục thì tiếp theo em sẽ phải làm những gì nữa ạ?” – Tôi hỏi thêm.

“Sau khi hoàn tất thủ tục, hàng ngày em sẽ phải đến đây để tiêm một loại hooc môn nữ, có tác dụng kích thích quá trình rụng trứng. Nghĩa là, phải làm cho trứng của em rụng gấp nhiều lần số trứng rụng trong mỗi chu kỳ kinh nguyệt. Em phải đến đều đặn và đúng giờ, vì chỉ tiêm vào một giờ nhất định. Tùy trứng của em tăng trưởng nhanh hay chậm, có thể tiêm từ 8-20 ngày, khi nào trứng rụng sẽ tiến hành gắp trứng. Thông thường là sẽ mất khoảng 2 tháng sẽ hoàn tất.” – Bác sỹ giải thích.

Sau khi đã hiểu được toàn bộ các khâu cần phải làm tại bệnh viện, tôi và chị Hương cảm ơn rồi chào bác sỹ ra về. Vừa bước ra đến cổng đã thấy cò Vân ngồi đợi ở đó. Sau khi thông báo sơ qua tình hình, cò Vân bĩu môi nói: “Gì mà phải đợi đến chiều mới có kết quả. Mọi khi khám xong cái là có kết quả ngay rồi làm thủ tục luôn. Tự nhiên hôm nay lại dở chứng. Thôi em cứ về đi, chị sẽ ở đây cùng chị Hương, chiều có kết quả chị sẽ gọi em lên làm thủ tục luôn nhé.”

Tôi gật đầu đồng ý rồi chào tạm biệt ra về, đồng thời cũng vứt luôn sim số điện thoại mà tôi đã cho cò Vân…

Cò ép giá, khách mua “trứng… nữ sinh” tăng đột biến!

 “Nếu em có nhu cầu thì thích mua trứng của người như thế nào cũng được. Chị có 1 đội ngũ sinh viên bán trứng, đảm bảo toàn đẹp như người mẫu, sinh viên của các trường danh tiếng ở Hà Nội, chỉ số IQ cực cao. Đặc biệt là đầu mối chỗ chị thì em có thể gặp và chọn người thoải mái, cho đến khi ưng thì thôi, nhưng tất nhiên là phải kín kẽ và bí mật cho chị đấy…”

7 triệu đồng một lần “chọc” trứng…nữ sinh ?

"Cò Minh" là một trong những người có "thâm niên" trong nghề và hoạt động vô cùng "chuyên nghiệp"

Trong vai một sinh viên cần tiền đóng học phí phải đi bán trứng (phóng sự kỳ trước), PV Phunutoday được những “cò trứng” trước cổng bệnh viện K ép giá 7 triệu/ 1 lần bán trứng, với lý do: bây giờ sinh viên đi bán trứng đầy rẫy, còn người mua trứng thì cực kỳ ít thành thử rớt giá so với đợt trước nhiều. Còn trong vai một người phụ nữ không có noãn trứng, cần tìm nguồn mua trứng để thụ tinh trong ống nghiệm, PV Phunutoday đã móc nối được với “cò” trước cổng phòng khám 58 Hai Bà Trưng, nhưng cái giá mua trứng nhận được lại hoàn toàn tăng đột biến…

Tiếp cận “cò bán trứng

8h sáng, chúng tôi đến trước cổng phòng khám 58 Hai Bà Trưng. Giả làm đôi vợ chồng trẻ đi khám phụ khoa, chúng tôi lân la ở quán nước trước cổng phòng khám, nói chuyện, uống cốc trà nóng trước khi vào làm thủ tục. Một lát sau, anh bạn đồng nghiệp của tôi đứng dậy, giả vào trong để khám, còn tôi ngồi ở ngoài hàng nước chờ.

“Sao cả hai không cùng vào khám đi mà để mỗi chồng vào?” – Chị bán nước thắc mắc hỏi tôi.

“Em khám cách đây 1 tuần rồi, giờ để anh ấy vào khám xem có bị làm sao không trước khi thụ tinh trong ống nghiệm.” – Tôi trả lời.

“Thụ tinh trong ống nghiệm á? Thế em có vấn đề à?” – Chị bán hàng nước tiếp tục hỏi.

Tôi cười buồn rồi tiếp tục trả lời: “Vâng ạ, em bị rối loạn noãn trứng nên không thể thụ thai. Vợ chồng em mới cưới thôi nhưng bố chồng đang bệnh nặng lắm. Ông muốn trước khi ra đi được nhìn thấy cháu nội thành thử… phải cố gắng để làm ông yên lòng.”

“Khổ thân, nhìn thế này mà… Nhưng muốn thụ tinh trong ống nghiệm thì tốn kém lắm, vả lại phải có người cho trứng nữa.” – Chị hàng nước ra vẻ am hiểu.

“Vâng em cũng biết thế. Tiền bạc thì không quan trọng, cốt làm sao có thể thụ tinh được là tốt rồi. Mọi thứ vợ chồng em đều chuẩn bị cả rồi, bây giờ chỉ còn mỗi việc là không thể tìm được ai cho trứng.” – Tôi nói với vẻ buồn rầu.

“Ừ, cái này thì khó rồi, giờ lấy đâu ai tình nguyện cho trứng, chỉ có mua thôi. Hồi trước mua thì còn dễ, giờ khó lắm vì người ta làm nghiêm, có tiền chưa chắc đã mua được đấy.” – Chị bán hàng nước rào đón.

“Thế mới khổ vợ chồng em chứ, bây giờ biết phải làm thế nào. Em lại bị áp lực từ phía nhà chồng nữa, nếu không thể có con thì chắc vợ chồng em phải ly hôn để cho anh ấy cưới vợ mới quá. Chị bán nước ở đây lâu, có cách nào giúp em được không?” Chị bán hàng nước ra vẻ thương cảm, nhìn tôi một lượt rồi đắn đo một lúc, sau đó nói: “Chị thương em nên mới mách giúp em đấy nhé, cách thì có, nhưng chi phí hơi cao, vì mối này làm ăn uy tín lắm. Nó tập hợp được toàn sinh viên đi bán thôi, mà toàn hàng chọn kỹ lưỡng nên đảm bảo lắm.” Nói rồi chị bán nước rút điện thoại ra, hỏi tôi có muốn gặp và mua luôn không, sau gọi cho ai đấy có tên Minh và bảo tôi ngồi đợi.

“Bây giờ người bán trứng toàn sinh viên thôi hả chị?” – Tôi hỏi.

“Ừ, hồi trước thì toàn chị em nhà nghèo nên đi bán, nhưng giờ thì toàn sinh viên đi bán là nhiều. Đứa thì đi bán vì bố mẹ không đủ điều kiện chu cấp cho tiền ăn học, đứa thì đi bán vì cần tiền ăn chơi, tiêu xài. Có đứa bán lấy tiền bao bồ… nói chung là nhiều trường hợp lắm. Nhưng mà kệ chúng nó thôi em, cốt làm sao thuận lợi cho việc của mình là được. Còn ở đầu mối chị Minh này thì em yên tâm đi, chị ấy tuyển chọn kỹ lắm chứ không vớ vẩn như nhiều chỗ khác đâu. Mấy năm trong nghề rồi nên thạo lắm. Có người thụ tinh xong rồi đẻ được thằng cu đẹp như tranh, còn quay lại tìm cảm ơn chị ấy rối rít.” Tôi mỉm cười yên tâm rồi tiếp tục ngồi chờ đợi.

“Cò chuyên nghiệp” và món “hời” béo bở

Khoảng 10 phút sau, chị bán nước nhận được 1 cuộc điện thoại. Sau khi nghe xong, chị ghé vào tai tôi nói nhỏ: “Em chạy ra quán nước đằng kia kìa, chị đấy đang ngồi đợi em ở đó. Chị ấy mặc áo màu xám, tóc xoăn nhé. Chỗ ấy vắng người, nói chuyện yên tâm hơn ở đây. Cứ đi đi, lúc nào chồng em ra chị bảo ngồi đây đợi”. Tôi gật đầu đồng ý rồi chạy sang quán nước mà chị bán hàng chỉ.

Nhìn lướt qua một lượt, tôi thấy một phụ nữ trạc 40 tuổi, trang điểm đậm, tóc xoăn đang ngồi ở dãy bàn trong góc. Lại gần và hỏi có phải chị Minh không, người phụ nữ tươi cười gật đầu rồi bảo tôi ngồi xuống.

“Chị nghe giới thiệu về em rồi, thế buồng trứng có vấn đề à?” Tôi cười buồn, người phụ nữ có tên Minh nói tiếp: “Không phải buồn em ạ, cái gì cũng có cách giải quyết hết. Em tìm đến chị là đúng lắm, chị sẽ giúp cho. Em muốn tìm người có ngoại hình như thế nào? Có yêu cầu về tính cách không?” Thấy tôi có vẻ bối rối, cò Minh giải thích thêm: “Chẳng hạn em muốn tìm người cao bao nhiêu? Khuôn mặt phải thế nào? Có má lúm đồng tiền không? Thích chỉ số IQ bao nhiêu? Sinh viên trường nào? Tính cách mạnh mẽ hay hiền lành? Kể cả xuất thân từ gia đình như thế nào nữa… đảm bảo chị sẽ tìm người đúng ý em.”

Bất ngờ trước sự làm ăn chuyên nghiệp của cò Minh, tôi hỏi về giá cả. “Tất nhiên là yêu cầu càng nhiều thì giá càng cao. Còn em chỉ cần người đại loại như cao khoảng 1,6m, khuôn mặt phúc hậu, thông minh, học giỏi, gia đình tử tế thì rơi vào khoảng 45 triệu. Còn nếu em yêu cầu nhiều và tỉ mỉ hơn thì khoảng 50 – 55 triệu. Chị có 1 đội ngũ sinh viên bán trứng, đảm bảo toàn đẹp như người mẫu, sinh viên của các trường danh tiếng ở Hà Nội, chỉ số IQ cực cao. Đặc biệt là ở chỗ chị thì em có thể gặp và chọn người thoải mái, cho đến khi ưng thì thôi, nhưng tất nhiên là phải kín kẽ và bí mật cho chị đấy.”

“Vì sẽ là con của mình nên em muốn tìm người cẩn thận một chút. Chuyện tiền nong không thành vấn đề lắm. Em muốn người cao khoảng 1m65, có má lúm đồng tiền, chừng 23 tuổi, đã từng có thai, khoẻ mạnh, không mắc bệnh gì. Sinh viên trường ĐH Bách Khoa, tính cách hơi mạnh mẽ một chút vì em muốn sinh con trai. Em cần xem bảng điểm học tập ở trường cùng với sơ yếu lý lịch của người đấy. Ngoài ra thì cũng phải xinh xắn, thân hình cân đối và tuyệt đối phải là mắt 2 mí, sống mũi cao nhé.” Nghe tôi nói xong, cò Minh cười lớn rồi đưa ra giá: “Gớm, chị mới gợi ý mà đòi kỹ thế. Nhưng ok thôi, em có nhu cầu thì chị sẽ làm em hài lòng. Giá cho trứng của người như thế là 55 triệu, em để lại số điện thoại, có hàng chị sẽ gọi em đến để xem, khi nào bằng ưng thì thôi. Yên tâm là trước giờ giá của chị cao hơn mấy chỗ khác nhưng làm việc cực kỳ uy tín.”

“Vậy khi em chọn được người xong thì tiếp theo sẽ phải làm những thủ tục gì nữa?” – Tôi hỏi.

“Có gì đâu, em sẽ cùng người bán trứng đi gặp bác sỹ, nghe tư vấn, rồi đưa đi xét nghiệm. Bác sỹ sẽ khám tổng quát, đến ngày có kinh, sẽ lên thử máu xem có bệnh gì không. Sau đó sẽ tiêm thuốc kích thích rụng trứng cho con bé đó. Đến kỳ thì chọc lấy trứng thôi. Chị sẽ đảm bảo cho em chọc đến khi thụ tinh thành công, chỉ không phải chỉ 1 lần như nhiều chỗ. Còn tất cả những chi phí khám, xét nghiệm thì em phải chi trả.”

Tôi gật đầu đồng ý rồi để lại số điện thoại cho cò Minh sau đó ra về.

Ngay buổi sáng ngày hôm sau, tôi nhận được điện thoại của cò Minh bảo đến “xem hàng” vẫn ở quán nước gần cổng phòng khám 58 Hai Bà Trưng. Tôi vừa đến nơi thì thấy cò Minh dẫn theo một cô gái trông rất cao, xinh như người mẫu và đúng là có má lúm đồng tiền. Cò Minh đưa cho tôi xem bảng điểm của cô gái đó ở trường, khuyến mại thêm cả cuốn học bạ hồi cấp 3. Cô gái có tên là Trần Thanh Thuỷ, quê ở Hải Dương, đang học năm thứ 5 trường đại học Bách Khoa. Nhìn vào bảng điểm thì đúng là học rất giỏi. Thấy tôi chăm chú xem và có thái độ hài lòng, cò Minh lên tiếng: “Em thấy sao, được không? Được thì ngồi nói chuyện, hỏi han em nó một tí, chị chạy ra đây 2 phút rồi quay lại ngay.” Tôi gật đầu đồng ý.

Cò Minh đi rồi, tôi mới trò chuyện với cô sinh viên có cái tên Thanh Thuỷ. Thuỷ tâm sự: “Em quen chị Minh cách đây khoảng 3 tháng, khi chị ấy chuyển đến phòng trọ gần phòng em. Thấy em đang cần tiền đóng học và đi học thêm tiếng Anh nên chị ấy bảo là sẽ giúp đỡ rồi nói em đi bán trứng. Chị ấy còn rủ thêm mấy bạn ở khu trọ chỗ em. Đầu tiên em không đồng ý và nghĩ rằng như thế là thất đức, nhưng nghe chị Minh phân tích em thấy cũng có lý. Làm thế này là giúp đỡ cho những người không có khả năng sinh con như chị, mà em lại có tiền học nên không có gì là thất đức cả…” Theo như tâm sự của Thuỷ, số tiền cô nhận được là 15 triệu đồng cho “mỗi vụ”, và như thế, cò Minh ẵm hẳn 40 triệu đồng, quả là một “vụ làm ăn” vô cùng béo bở.

Nói chuyện đến đấy thì cò Minh quay trở lại, bộ dạng tươi cười hớn hở. “Hai chị em nói chuyện sao rồi? đã hiểu nhau chưa?” Tôi cười rồi ghé vào tai cò Minh nói nhỏ: “Em chưa ưng lắm”. Mặt cò Minh thoáng chút bực bội nhưng lấy lại ngay vẻ tươi cười vốn có: “Ok, không sao, khách hàng là thượng đế, em cứ về đi, kiếm được hàng chị lại gọi em đến xem tiếp…”